Hẹn hò với bồ nhí trước mặt vợ

Có ông giám đốc đang đọc báo chờ bà vợ nấu cơm, bỗng chuông điện thoại của ông ta reo. Ông ta phát hoảng khi thấy tên cô bồ nhí hiện trên màn hình điện thoại nhưng đã kịp trấn tĩnh lại, đoạn ném mạnh tờ báo đang xem dở dang xuống bàn rồi, liếc mắt canh chừng bà vợ đang lặt rau. Ông ta tằng hắng, áp sát điện thoại lên tai:

– Alo…

Cô bồ nhí không hề hay biết sự có mặt của bà giám đốc, vẫn nói tự nhiên với giọng điệu rất “tình thương mến thương”:

– Em nhớ anh quá!

Không chút bối rối, ông giám đốc đáp ngay:

– Biết rồi. Khổ quá… nói mãi…

Ngỡ bị anh giám đốc giận vì đêm qua không cùng đi phòng trà, cô bồ nhí ra giọng nũng nịu:

– Anh giám đốc yêu đang mệt hả? Thôi mừh anh yêu. Chụt! Đêm nay em sẽ bù cho anh yêu. Chụt. Anh còn nhớ em không nà?

Sợ bị bà vợ lắng nghe âm thanh trong điện thoại, ông giám đốc một tay ghì mạnh chiếc điện thoại vào tai, tay còn lại gãi gãi cái đầu hói tỏ vẻ đang suy nghĩ. Bất ngờ, ông ta nói nhanh:

– Nguyễn Văn Còn.

Nghi ngờ ông giám đốc đang bị “sư tử” giám sát, cô bồ nhí nói thì thầm:

– Ủa, bà  xã anh đang ở nhà hả?

Ông giám đốc giằng giọng:

– Đúng rồi.

Không chịu buông tha, cô bồ nhí lại nũng nịu:

– Hôm nay mình gặp nhau nha cưng?

Chếch mắt về phía bà giám đốc, ông giám đốc nói với giọng to hơn:

– Lê văn Bận.

Cô bồ nhí lại hỏi:

– Vậy khi  nào gặp hở cưng?

Ông giám đốc lại cao giọng:

– Trần văn Mai.

Cô bồ nhí hỏi dồn:

– Sáng hay chiều dzậy anh yêu?

Ngập ngừng vài giây, ông giám đốc đáp:

– Hoàng văn Chiều.

Cô bồ nhí cười khúc khích vào tai ông giám đốc, chợt nhớ ra điều chưa biết nên lại hỏi:

– Gặp lúc mấy giờ vậy anh yêu?

Ông giám đốc đứng dậy tiến về phía công tắc đèn, vừa đi vừa nói:

– Đinh Văn Bảy.

Dường như vẫn chưa đủ, cô bồ nhí hỏi tiếp:

– Vẫn ở khách sạn cũ hả cục cưng?

Trán ông giám đốc bắt đầu lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn trả lời:

– Nguyễn Y Vân  (í nói, vẫn y nguyên).

Cô bồ nhí cười “hí hí” và không chịu buông tha:

– Có cho tiền em yêu như mọi lần không anh yêu?

Lấy tay quẹt dòng mồ hôi đang chảy dài từ vầng trán hói xuống mí mắt, ông giám đốc lẩm nhẩm:

– Vũ Như Cẩn (í nói, vẫn như cũ).

Ngay lập tức, điện thoại ông giám đốc phát ra tiếng “chụt… chụt…” kèm tràng cười khúc khích, rồi lại vang lên:

– Quên nữa, anh giám đốc cho em thêm tiền mua cái áo đầm mới để mặc cho hấp dẫn nhaa… nhaa…

Ông giám đốc thở dài, đáp:

– Hồ Văn Được.

Dường như sợ ông giám đốc bội hứa như những lần trước, cô bồ nhí ép:

– Anh hứa đó nhoa!

Ông giám đốc vội kéo một bên chiếc quần Pyjama đang từ từ tuột xuống vì cái bụng phệ bị tóp lại, miệng ấp úng:

– Ngô Văn Hứa.

Lấy làm sung sướng, cô bồ nhí cười “rặc rặc” vào tai ông giám đốc và cố nói câu cuối:

– Âu cơ (tiếng lóng của từ OK) anh giám đốc yêu nà. Tối mai em yêu sẽ chìu anh yêu hết mình ở khách sạn cũ. Hun anh yêu lần cuối, chụt… chụt… chụt…ụt… chụt…ụt…

Thở phào nhẹ nhõm, ông giám đốc rướn cổ nói lớn, cố để bà giám đốc nghe:

– Bực cái mình. Có mỗi cái danh sách khen thưởng cuối năm có mấy người mà cũng không nhớ…

Nào ngờ, sau cú thở mạnh, cái bụng phệ của ông giám đốc phình to đột ngột làm chiếc quần Pyjama rơi tõm xuống sàn nhá. Chợt thấy, bà giám đốc hét lớn:

– Á…

Advertisement

No comments.

Leave a Reply