Bố vợ cao thủ

Hoài muốn sinh con ở nhà ngoại, nghĩ đến công mang nặng đẻ đau, Thịnh đã miễn cưỡng đồng ý để vợ vui lòng, chỉ mong đứa con ra đời khỏe mạnh. Khi cu Mít tròn 2 tháng, đưa về nội ấm chỗ ít lâu, Hoài lại nằng nặc đòi chồng mang con xuống ngoại.

Bố vợ cao thủ

Này nhé: “Nhà bố mẹ em rộng rãi, thoáng mát chứ không ồn ào, ẩm thấp như ở đây, đồ ăn thức uống lại rẻ, sạch sẽ, thằng bé ngấp nghé ăn bột, ăn cháo cũng yên tâm. Em xin nghỉ thêm mấy tháng, ở nhà không làm gì cũng buồn chân tay, sang bên ấy còn có các chị gần nhà bố mẹ thỉnh thoảng sang nói chuyện, chia sẻ kinh nghiệm nuôi con. Cũng là tạo điều kiện để anh đỡ chăm sóc vợ con, tập trung vào chuyên môn, ông bà nội rảnh rang đi chơi thăm thú đây đó”, Hoài đưa ra hàng loạt lý do để đưa thằng Mít về nhà ngoại.

“Em xem thế nào hợp tình hợp lý thì làm. Mà em thấy đấy, ông bà nội coi cháu là nguồn vui, có bao giờ ông bà kêu ca bận rộn, mỏi mệt đâu. Nhà cửa thì dần dần cải tạo, vả lại, ông bà đã nhường cho vợ chồng mình căn phòng đẹp nhất rồi, em đừng nói nhiều về điều này kẻo ông bà lại buồn”, Thịnh nhắc vợ mà lòng buồn thiu.

Anh buồn nhiều vì điều khác kia. Nào Thịnh có phải là chàng rể xấu xa, khó chấp nhận gì cho cam, vậy mà lấy nhau hơn 2 năm nay, vẫn như lúc mới yêu, Hoài cứ một “bố mẹ em”, hai “bố mẹ anh”. Có lần, Thịnh nhắc: “Em nên gọi chung là bố mẹ thôi”, Hoài còn cãi “Thế thì lẫn lộn, bình quân hết cả à”. Thế là rõ, Hoài không thích “bình quân” khái niệm chung về các bậc sinh thành, kể cả khi hai người đã ở chung một nhà.

Điều này càng rõ hơn từ khi có cu Mít. Hoài thích trò chuyện với con, dù thằng bé chẳng hiểu gì mà chỉ ê a đáp lại. Trong câu chuyện độc thoại với con trai, Hoài luôn miệng nhắc tới ông bà ngoại như chỉ sợ bẵng ra một lúc là thằng bé sẽ quên phứt hai cụ thân sinh của bà mẹ vậy. Nan giải ở chỗ, Hoài không ý tứ gì mà cứ liên tục “ông bà ngoại” trước mặt bố mẹ chồng. Có lần, mẹ Thịnh vờ nửa đùa nửa thật với cháu: “Cứ thế này thì lớn lên không những chẳng đoái hoài gì ông bà nội mà thằng cu Mít còn chẳng tha thiết gì với bố mẹ nó, cái gì cũng kêu ông bà ngoại thì đến khổ ông bà”. Biết mẹ trách khéo, Thịnh vừa nựng con vừa nói đỡ: “Ông bà nội hàng ngày chăm sóc cho Mít, cháu phải yêu ông bà lắm, sang ông bà ngoại, cháu lại liên mồm nhắc ông bà nội cho mà xem”.

Biết chồng không ưng thuận nhưng rồi chỉ một tuần sau khi anh đi công tác, ông nội gọi điện cho con trai, mách: “Con vừa đi thì cái Hoài bảo ở nhà buồn, xin phép đưa thằng cu Mít sang ngoại chơi. Vài ngày không thấy tăm tích gì, bố mẹ sốt ruột gọi điện sang thì vợ con bảo thằng bé đang bị sốt, tạm thời tĩnh dưỡng ở nhà ngoại vài ngày nữa. Rồi vài ngày lại trôi qua, mẹ con nhớ cháu quá, bố phải sang xem tình hình thế nào. Khố thân cháu tôi, nhìn thấy ông bà nội mếu máo đòi bế, làm mẹ con cũng đến rơi nước mắt. Thế mà con mẹ nó vẫn cứ lần lữa: “Hôm nào nhà con về thì chúng con lại đưa cháu về bên nhà. Thằng bé đang sụt sùi lắm, cứ phải dứt hẳn cơ ông bà ạ”. Ông cụ bỏ lửng câu chuyện, khẽ nén tiếng thở dài.

Thịnh đoán qua điện thoại, có ép Hoài đưa con về nhà ông bà nội cũng không ăn thua, cho nên anh làm việc tốc hành hơn, mong hoàn thành sớm để về nhà xem tình hình thế nào. Thế mà khi Thịnh về, đã thấy cu Mít đang ngồi tên tấm chiếu dưới gốc cây khế với ông bà nội, thích thú điều gì mà đã biết cười thành tiếng khanh khách. Trẻ con mỗi ngày mỗi khác, điều làm Thịnh ngạc nhiên là Hoài cũng đang đứng bên cạnh, vỗ tay phụ họa cho con. Kể từ ngày về làm vợ, làm dâu, lần đầu tiên Thịnh nhìn thấy nét mặt thư giãn một cách tuyệt đối của Hoài, không phân biệt nhà bố mẹ đẻ và bố mẹ chồng. Niềm vui bất ngờ làm Thịnh nguôi nỗi giận vợ, cũng quên phắt việc tìm hiểu căn kẽ nguyên cớ câu chuyện. Cho đến hôm hai vợ chồng về nhà ngoại ăn giỗ, bố vợ trong lúc khề khà với con rể đã bộc tuệch: “Mẹ con cứ chiều con gái quá, làm cái Hoài nó cứ dại dột mãi. Chính cái hôm ông bà thông gia sang thăm cháu, mừng mừng tủi tủi ấy, tối cùng ngày bố đã phải triệu cái Hoài đến nói chuyện riêng. Con hiền thì nó còn giở võ cãi chày cãi cố chứ gặp bố thì “tắt đài” nhá. “Mày làm thế là dại con ạ. Ai đời bao gánh nặng, vất vả mày đổ cho bố mẹ cả, xem ông bà thông gia kìa, xấp xỉ tuổi bố mẹ mày mà trẻ đẹp gấp mấy lần. Đấy, cái việc vất vả nhất là chăm cháu, mày lại dành trọn cho bố mẹ, thế có phải là dại dột không hở con?”. Thế là vợ con mắc mưu của bố đấy”.

Đang cười nói ngất ngưởng, thoáng thấy bóng Hoài, bố vợ im bặt. Ông nhìn chàng rể, nháy nháy mắt cười mỉm, Thịnh cũng chỉ biết mỉm cười. Anh thật phục sát đất tấm lòng, suy nghĩ thấu đáo, mưu kế cao thủ của “ông già vợ”.

Vmode Theo Phụ Nữ Việt Nam

Advertisement

No comments.

Leave a Reply